Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2015

Thứ tha mãi mãi?!?

Kể từ khi đi lấy chồng, bố mẹ, người lớn trong nhà thường khuyên tôi nhẫn nhịn, chăm sóc gia đình...nhưng hầu như chẳng có ai khuyên tôi phải yêu quý, phải chăm sóc bản thân mình cả. Vậy đó, trong trăm ngàn thứ khuyên dăn khi đi lấy chồng, tôi đứng ở đâu?!?
Khi bắt đầu có con, mọi người lại tiếp tục khuyên tôi nên kiên nhẫn, chăm sóc chồng con, chăm sóc gia đình...Vậy còn tôi thì sao?
Khi đã lấy chồng, đã có con, câu thường xuyên nghe mọi người khuyên nhất là nên bao dung, nên tha thứ, giữ gìn gia đình êm ấm. Nếu có bất kỳ mâu thuẫn nào, cũng sẽ được khuyên nên rộng lượng thứ tha để giữ bố cho con...Vậy còn tôi thì sao?
Tại sao người ta cứ việc phạm lỗi hết lần này đến lần khác rồi mình lại được khuyên phải rộng lượng, phải tha thứ?
Tại sao khi bất kỳ mâu thuẫn nảy sinh, đều là người phụ nữ phải nhún nhường, phải bao dung, phải bla..bla...bla?
Thế nhưng, có ai nghĩ rằng, khi sự tha thứ đến quá dễ dàng, và quá nhiều lần, thì người ta sẽ coi điều đó là bình thường rất đỗi hiển nhiên?
Thế nhưng, có ai nghĩ đến tâm trạng, đến cảm xúc, đến những dồn nén mà người phụ nữ phải  chịu đựng khi phải "bao dung", phải "rộng lượng", phải "nhẫn nhịn" không?
Hãy nghĩ đến sự tha thứ mãi mãi, tha thứ rồi quên, tha thứ rồi bước ra khỏi đời nhau cho khỏi nhiều đau nhức!

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2015

Sai Lầm!

Đã rất lâu rồi, không viết bài mà cũng chẳng cọp bài nào. Hôm nay tâm trạng rất down vì  đã mắc phải 1 lỗi giao tiếp nghiêm trọng rất cơ bản. Cái lỗi mà ngày nào mình cung tâm tâm niêm trong đầu khi get information và share information...cái lỗi mà hàng ngàn hàng vạn lần mình tự nhắc nhở mình không được phép mắc phải... cái lỗi mà mình cho rằng là lỗi nghiêm trọng nhất của giao tiếp...cái lỗi ASSUME!

Thật tệ khi mình nhận được 1 thông tin nào đó, và từ cuộc đối thoại đó, mình tổng kết lại rằng đó là 1 thông tin chính thức và xác thực nhưng thực tế lại không phải vậy. Thật tệ khi assume rằng tất cả những gì mình nghe được đã là toàn bộ sự việc. Hóa ra không phải!

Những gì mình biết chỉ là 1 phần bé tẹo của sự việc.
Không process, không email chính thức không phải vì người ta không làm cao, không có tầm ảnh hưởng...mà chỉ đơn giản là vì chưa chính thức. Thật buồn là sau bao nhiêu năm nói chuyện, mình vẫn không hiểu hết được ẩn ý của 1 cuộc đối thoại. Điều tệ hại nhất là mình lại không làm cái bước xác nhận lại thông tin...hoặc có lẽ chính xác hơn là xác nhận thông tin sai đối tượng. Đó là hậu quả tất yếu của việc tiếp nhận thông tin bằng cảm xúc và suy luận cá nhân!

Mặc dù đã làm hết sức để fix lỗi, nhưng có lẽ, nó không chỉ là 1 sai lầm của giao tiếp, mà nó còn là 1 vết nứt trong quan hệ bạn bè. Điều đó thật đáng tiếc.

Có lẽ, trong suốt những năm tháng bon chen ngoài xã hội, đây là sai lầm căn bản và nghiêm trọng nhất mà mình đã mắc phải. Và có lẽ, điều mất đi không chỉ là 1 chút danh tiếng, mà là 1 niềm tin.

Không thể đổ lỗi cho bất kỳ yếu tố nào ngoài cái sự thiếu thận trọng của mình.

Chợt nhớ tới câu chuyện mà cũng chính người này đã nói cho mình, về việc Nhan Hồi, học trò cưng của Khổng Tử, ăn vụng cơm." “Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật! ". 

Chính mắt nhìn thấy mà cũng chỉ là nhìn thấy bề mặt của sự việc... vậy mà mình lại  assume 100% sự việc khi chỉ nghe được 1 phần...thật là...đọc nhiều mà thẩm thấu không bao nhiêu.

Cuối cùng ra, người ta tổng kết rằng không nên share thông tin với mình để không làm hại mình thật là chính xác.
Khi tiếp nhận thông tin, mà không hỏi đến những yếu tố khách quan thì quả thực không nên tiếp nhận mà làm gì, quanh quẩn nặng đầu mà lại hại người hại mình.

Sẽ phải khắc sâu lắm bài học này, để không bao giờ lặp lại!

------------------------------------------------------------------------------
CHUYỆN NỒI CƠM CỦA KHỔNG TỬ

chuyennoicomkhongtu-contentMột lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Trong đám học trò đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là hai học trò yêu của Khổng Tử
Trong thời Đông Chu, chiến tranh liên miên, các nước chư hầu loạn lạc, dân chúng phiêu bạt điêu linh, lầm than đói khổ … Thầy trò Khổng Tử cũng lâm vào cảnh rau cháo cầm hơi và cũng có nhiều ngày phải nhịn đói, nhịn khát. Tuy vậy, không một ai kêu than, thoái chí; tất cả đều quyết tâm theo thầy đến cùng.
May mắn thay, ngày đầu tiên đến đất Tề, có một nhà hào phú từ lâu đã nghe danh Khổng Tử, nên đem biếu thầy trò một ít gạo … Khổng Tử liền phân công Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, còn Nhan Hồi thì đảm nhận việc thổi cơm.
Tại sao Khổng Tử lại giao cho Nhan Hồi – một đệ tử đạo cao đức trọng mà Khổng Tử đã đặt nhiều kỳ vọng nhất – phần việc nấu cơm? Bởi lẽ, trong hoàn cảnh đói kém, phân công cho Nhan Hồi việc bếp núc là hợp lý nhất.
Sau khi Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, Nhan Hồi thổi cơm ở nhà bếp, Khổng Tử nằm đọc sách ở nhà trên, đối diện với nhà bếp, cách một cái sân nhỏ.
Đang đọc sách bỗng nghe một tiếng “cộp” từ nhà bếp vọng lên, Khổng Tử ngừng đọc, liếc mắt nhìn xuống … thấy Nhan Hồi từ từ mở vung, lấy đũa xới cơm cho vào tay và nắm lại từng nắm nhỏ … Xong, Nhan Hồi đậy vung lại, liếc mắt nhìn chung quanh … rồi từ từ đưa cơm lên miệng …
Hành động của Nhan Hồi không lọt qua đôi mắt của vị thầy tôn kính. Khổng Tử thở dài … ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Chao ôi! Học trò nhất của ta mà lại đi ăn vụng thầy, vụng bạn, đốn mạt như thế này ư? Chao ôi! Bao nhiêu kỳ vọng ta đặt vào nó thế là tan thành mây khói!”
Sau đó, Tử Lộ cùng các môn sinh khác mang rau về … Nhan Hồi lại luộc rau … Khổng Tử vẫn nằm im đau khổ …
Một lát sau rau chín. Nhan Hồi và Tử Lộ dọn cơm lên nhà trên; tất cả các môn sinh chắp tay mời Khổng Tử xơi cơm.
Khổng Tử ngồi dậy và nói rằng: “Các con ơi! Chúng ta đi từ đất Lỗ sang Tề đường xa vạn dặm, thầy rất mừng vì trong hoàn cảnh loạn lạc, dãi nắng dầm mưa, đói khổ như thế này mà các con vẫn giữ được tấm lòng trong sạch, các con vẫn yêu thương đùm bọc nhau, các con vẫn một dạ theo thầy, trải qua bao nhiêu chặng đường đói cơm, khát nước …
Hôm nay, ngày đầu tiên đến đất Tề, may mắn làm sao thầy trò ta lại có được bữa cơm. Bữa com đầu tiên trên đất Tề làm thầy chạnh lòng nhớ đến quê hương nước Lỗ. Thầy nhớ đến cha mẹ thầy … cho nên thầy muốn xới một bát cơm để cúng cha mẹ thầy, các con bảo có nên chăng?
Trừ Nhan Hồi đứng im, còn các môn sinh đều chắp tay thưa: “Dạ thưa thầy, nên ạ!”
Khổng Tử lại nói: “Nhưng không biết nồi cơm này có sạch hay không?”
Tất cả học trò không rõ ý Khổng Tử muốn nói gì nên ngơ ngác nhìn nhau. Lúc bấy giờ Nhan Hồi liền chắp tay thưa: “Dạ thưa thầy, nồi cơm này không được sạch.”
Khổng Tử hỏi: “Tại sao?”
Nhan Hồi thưa: “Khi cơm chín con mở vung ra xem thử cơm đã chín đều chưa, chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm. Con đã nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con liền xới lớp cơm bẩn ra, định vứt đi … nhưng lại nghĩ: cơm thì ít, anh em lại đông, nếu bỏ lớp cơm bẩn này thì vô hình trung làm mất một phần ăn, anh em hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên con đã mạn phép thầy và tất cả anh em, ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch để dâng thầy và tất cả anh em …
Thưa thầy, như vậy là hôm nay con đã ăn cơm rồi … bây giờ, con xin phép không ăn cơm nữa, con chỉ ăn phần rau. Và … thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không nên cúng nữa ạ!
Nghe Nhan Hồi nói xong, Khổng Tử ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật! Chao ôi! Suýt tí nữa là Khổng Tử này trở thành kẻ hồ đồ!”
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Thứ Năm, 8 tháng 1, 2015

Viết cho ngày gió


“Tôi mang những nhánh cỏ khô dệt áo cho mùa

Hong nắng vàng hanh hao trên mái phố

Đàn chim thiên di đã mang theo nỗi nhớ

Nỗi nhớ trong veo ai thả cuối mây trời”

Heo may ơi Hà Nội lại thu rồi

Bông cúc mùa này có vàng như độ trước

Lá trở mình nỗi buồn nghiêng đứng đợi

Những tinh mơ rủ nhau lang thang trên phố Ngọc Hà

Em có nghe Hà Nội chớm giao mùa

Cây bàng đỏ đàn chim không về nữa

Đàn sếu bay qua từng ô cửa sổ

Chiếc lá cuối cùng ai đánh mất đêm qua

Se se chiều Hà Nội thấm vào ta

Ta tan vào chiều Hồ Tây lao xao nắng

Bước dọc con đường mùa lá rơi xa vắng

Lạo xạo chân người ai đếm ngược thời gian

Đã dặn lòng mình với phố lá miên man

Đã dặn lòng mình với mùa thu cổ tích

Trái tim vẫn đập đam mê trong lồng ngực

Nhưng đi hoài không hết tuổi hai mươi

Heo may ơi Hà Nội lại thu rồi

Bông cúc mùa này có vàng như độ trước…
- Tũn ngố -