Bài tình ca dang dở
Nên tình mình sầu chất mấy tầng không
Chẳng bởi thơ em thiếu vắng nắng hồng
Do cung nhạc trong tim sầu lữ thứ
Em viết thơ chuốt trau từng con chữ
Vụng về ta lên dòng nhạc loang buồn
Tình mình giờ như nắng tắt chiều sương
Như mùa lịm trên tường rêu xiêu đổ
Bài nhạc đó từ mang tên dang dở
Đã theo dòng dĩ vãng cuốn trôi đi
Có đôi khi theo kỷ niệm quay về
Trong đêm lạnh nghe từng cung tiếc nuối
Bài thơ đó có bên em xám hối
Khi bầu trời đầy phủ áng mây đen
Khi cô đơn giăng kín phố không đèn
Em có khóc như cuộc tình lỡ khóc
Ta có lần hát như con ve cô độc
Dưới tàn cây thu vọng lại âm sầu
Dòng nhạc cũ, lời tương dần xa lạ
Vùi trong cõi buồn đâu đó áng thơ nâu
-ST-
