Thứ Năm, 29 tháng 5, 2014

Nếu không muốn đi hết con đường



Nếu không muốn đi hết con đường…
Thì nên dừng lại trước lúc kịp hoàng hôn
không ai bắt ta phải sống cuộc đời cho người khác
muôn triệu tình yêu có muôn triệu lần đích đến
làm ơn đi mà…
Khi ta khóc không cần ai lau nước mắt cho ta?
Khi ta cười không cần ai chia sẻ?
cần một quãng đời tự do hơn là cần một hơi ấm mặc cả
hãy thử cắn chặt môi…
Giữa mùa đông đôi khi một cơn bão tuyết còn quý hơn
một đốm lửa trong tim người
Giữa nỗi đau biết đâu lại tìm ra một sự bình yên khác
Giữa đêm đen cũng phải đến lúc tự ta làm ra ánh sáng
Giữa những ngày qua phố đôi khi cần một lần lạc bước
đi khỏi cuộc đời của mình…
Nếu không muốn đi hết con đường….
Thì nên dừng lại, rồi bước đi một con đường khác bằng niềm tin
đừng bắt ta phải sống cho hạnh phúc của người khác
(khi hạnh phúc của ta chỉ là bề ngoài của những giọt nước mắt cay đắng như một hạt mưa rơi giữa trời nắng gắt…
làm ơn đi mà!…
Làm ơn đi…
vẫn luôn có một người giang tay ôm chiếc bóng của ta
chờ tìm thấy một người trong đời thật
vẫn luôn có một người đau khi thấy ta hạnh phúc
mà vẫn tự đấm vào ngực mình khi biết ta đơn độc
nghiệt ngã đến tận cùng…
Không ai muốn mình sống mà chỉ được đứng bên cạnh
đời người mình yêu thương
cũng chẳng ai muốn đày đọa mình trong mất mát
nhưng tình yêu nào cũng có cái giá xứng đáng…
sao không thử một lần đặt cược với trái tim?
Làm ơn đi mà…
vẫn luôn có một người chờ ta cùng thắp sang trời đêm

NGUYỄN PHONG VIỆT -

Anh đừng về


Anh trở về trong một ngày mưa
Vẹn nguyên những điều chưa bao giờ là cũ
Những nỗi buồn ủ rũ
Như nắng chiếu vào hong khô cả nỗi đau
Anh trở về nói tiếp chuyện mai sau
Chuyện mùa thu mình sẽ làm đám cưới
Nụ cười anh muôn vạn điều tươi mới
Em thấy mình xa lạ quá anh ơi!
Anh trở về sao em thấy chơi vơi
Kỉ niệm tưởng quên nhưng vết thương còn đó
Và giữa trăm nghìn điều lỡ dở
Sao chẳng hướng nào dẫn lối phía anh
Anh trở về khi ngày chẳng còn xanh
Em chẳng là em nụ cười xưa lí lắc
Yêu đương mỏi mệt, cũng đôi lần đi lạc
Nhưng bình yên rồi, anh ạ! đừng thương
Anh trở về, em biết sẽ vấn vương
Của những lần ngang chốn quen mà bật khóc
Của những đêm úp mặt vào tay và thấy yêu đương sao khó nhọc
Có những điều đã cũ, phải quên đi!
(Thật ra thì, em đã rất buồn chuyện chúng mình chia li
Và cả mùa thu cũng khóc với em đến bơ vơ lặng lẽ
Nên giờ em cứ tự vui với mình những điều nhỏ bé
Ngày không trôi về phía cũ, Anh đừng về, em không đợi nữa đâu)
-ST-

Chủ Nhật, 11 tháng 5, 2014

Hoa cỏ may


tumblr_n1ek0ydWkR1qgyytoo1_500
Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa
Tên mình ai gọi sau vòm lá
Lối cũ em về nay đã thu.
Mây trắng bay đi cùng với gió
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ.
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ
Thơ viết đôi dòng theo gió xa
Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm đầy.
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói,
Ai biết lòng anh có đổi thay?
- Xuân Quỳnh -