“Tôi mang những nhánh cỏ khô dệt áo cho mùa
Hong nắng vàng hanh hao trên mái phố
Đàn chim thiên di đã mang theo nỗi nhớ
Nỗi nhớ trong veo ai thả cuối mây trời”
Heo may ơi Hà Nội lại thu rồi
Bông cúc mùa này có vàng như độ trước
Lá trở mình nỗi buồn nghiêng đứng đợi
Những tinh mơ rủ nhau lang thang trên phố Ngọc Hà
Em có nghe Hà Nội chớm giao mùa
Cây bàng đỏ đàn chim không về nữa
Đàn sếu bay qua từng ô cửa sổ
Chiếc lá cuối cùng ai đánh mất đêm qua
Se se chiều Hà Nội thấm vào ta
Ta tan vào chiều Hồ Tây lao xao nắng
Bước dọc con đường mùa lá rơi xa vắng
Lạo xạo chân người ai đếm ngược thời gian
Đã dặn lòng mình với phố lá miên man
Đã dặn lòng mình với mùa thu cổ tích
Trái tim vẫn đập đam mê trong lồng ngực
Nhưng đi hoài không hết tuổi hai mươi
Heo may ơi Hà Nội lại thu rồi
Bông cúc mùa này có vàng như độ trước…
- Tũn ngố -
