Sau khi đi lấy chồng, ở chung với ông bà, bố mẹ và các em chồng, tôi chợt ngộ ra, có thể khoảng thời gian đó sẽ dài hơn cả thời gian tôi sống chung cùng bố mẹ, gia đình tôi.
Tôi sống cùng với bố mẹ 18 năm, sau đó thất thểu đi học đại học..5 năm ĐH đó coi như không được tính là được ở với bố mẹ rồi. Thế là tổng cộng 18 năm.
Tốt nghiệp, cuỗm được cái bằng đại học là xớn xác xách vali lên đường Nam tiến. Rồi làm việc, rồi lấy chồng, rồi sinh con. Ngoảnh đi quay lại, đã ở chung với nhà chồng được gần 7 năm. Và tương lai là sẽ tiếp tục ở chung. Nếu có ra riêng thì sau này bố mẹ chồng già cả cũng sẽ lại ở chung, vì mình lấy con trưởng cơ mà. Thế là không cần giỏi toán cũng có thể nhìn thấy con số sẽ lớn hơn 18 rồi đấy.
Thực sự, tôi không hề thấy việc ở chung là quá phức tạp hay gặp khó khăn trở ngại gì, mà ngược lại, được ông bà hỗ trợ rất nhiều. Con cái này, rồi ăn uống hàng ngày này. Không có ông bà thì có mà chìm trong biển lửa ấy chứ!
Tuy nhiên, không phải không có những mâu thuẫn, những khó chịu vụn vặn khi ngày ngày chạm mặt. Ở chung nó có cái khó là nó gặp mặt hoài, va chạm từ những điều nhỏ nhỏ như cái ăn cái uống, cái đồ dùng, cái giao tiếp. Những va chạm này sẽ không có nếu ta không ở chung. Xa thơm gần thúi mừ :P
Có những va chạm để lại vết thương lòng sâu sắc, vì dù sao, mình cũng là dâu. Tôi không nghĩ rằng có ai thương con dâu hơn thương con đẻ, dù biết rằng sau này cô dâu đó mới là người chăm sóc lúc mình về già. Cuộc sống vẫn chạy theo cái điều tưởng như là nghịch lý đó.Và tôi cũng không cho rằng nó không đúng. Con mình đẻ ra mà, không thương thì mới là nghịch lý ấy chứ.
Hiện tại, tôi không nói chuyện với cô em chồng. Chuyện cũng chẳng có gì to tát để mà kể ra đây. Chỉ đơn giản là, nếu người nói với tôi những câu đó là bố mẹ tôi thì tôi phải chịu thôi, chứ người ngoài thì làm gì có vé. Dù gì, không phải nói bạc bẽo, nhưng đó cũng chỉ là em chồng, tức là 2 điều: cô ấy vai vế nhỏ hơn, và sau cùng, thì cũng ko máu mủ ruột rà gì với tôi cả. Tôi không tìm được cái lý dogì để mình phải nhẫn nhục 1 người ngoài như thế. Không phải nhẫn nhịn, mà là nhẫn nhục nhá. Mà trừ bố mẹ tôi ra, tôi chẳng tìm được cái lý do khiến mình phải co mình chịu những điều đó cả.
Vậy đấy, ở chung, nhiều cái lợi những cũng nhiều bất lợi.
Trừ những điều khó chịu vụn vặt đó thì tôi cảm thấy rất hài lòng với tình trạng ở chung này.
Mai mốt, khi có nhà riêng, ra ở riêng, có khi lại giẫy lên đòi về ở chung với ông bà ấy chứ. Bơi không nổi mà :D
Nhưng mà cứ có cái nhà riêng rồi tính tiếp nhỉ :))
